Góc ký ức

Những bài học quý của tôi

28 Th7, 2016

Chuyện tôi kể, chỉ đơn giản là về một người đồng nghiệp, một người anh, một người bạn… Với tôi, anh là một tấm gương bình dị mà tôi luôn ngưỡng mộ, tôn trọng và quý mến.

Ngày tôi được nhận vào CASE, song song với niềm vui vượt qua được kì thi tuyển gắt gao là những lo lắng về môi trường làm việc mới, nhất là với một sinh viên mới ra trường, kinh nghiệm làm việc chỉ vỏn vẹn một năm. Có thể nói, lúc đó, tôi là kiểm nghiệm viên thế hệ 9X duy nhất trong cơ quan. Tôi sợ mình sẽ bị lạc lõng, sợ mình sẽ không hòa nhập được với các đồng nghiệp hơn mình khá nhiều tuổi. Nhưng thực tế, nhờ có sự giúp đỡ của những đồng nghiệp như anh, tôi đã dần hòa nhập và thực sự trở thành một thành viên mới của đại gia đình này.

nhung-bai-hoc-quy-cua-toi

Anh Quý cùng đồng nghiệp nhiệt tình tham gia hoạt động thể thao do Công đoàn Trung tâm tổ chức

Đầu tiên, điều tôi cảm thấy mình cần học hỏi ở anh là tinh thần học tập, đam mê với công việc và nhiệt huyết với khoa học. Ba mươi tuổi, mặc dù đang là nghiên cứu sinh, nhưng anh vẫn tiếp tục học thêm văn bằng hai. Hằng ngày, thay vì gật gù với những bản “hit” của giới trẻ thì anh vẫn ê a với các video tiếng anh, cặm cụi với những quyển từ vựng… Anh vẫn thường đùa với tôi rằng: “trình độ của anh còn kém lắm, anh đâu dám so với em”.

Sự khiêm tốn của anh đi đôi với sự tiến bộ không ngừng từng ngày. Ở anh, tôi thấy một tinh thần học tập rất nghiêm túc. Anh có khả năng tập trung cao độ. Anh thường đặt ra mục tiêu cho mình và kiên quyết đạt được nó theo lộ trình đã vạch ra. Anh nhìn nhận khuyết điểm, thiếu sót của mình và luôn cố gắng trau dồi để khắc phục nó. Và dĩ nhiên, với một đứa còn “non nớt” như tôi, có thể nói vui là tôi được “hưởng sái” những kinh kiệm quý báu ấy.

Với anh, làm khoa học, không đơn giản là máy móc theo lý thuyết. Anh vận dụng tối ưu những gì đã được học, trải qua thực nghiệm, anh kiểm chứng và đúc kết lại kinh nghiệm cho bản thân. Trong lúc làm việc, những công đoạn nào nhận thấy còn lãng phí, còn tốn thời gian, anh đều mày mò, tìm cách cải tiến, thay đổi cho phù hợp hơn. Bài học “lean six sigma” được anh áp dụng vào những điều tưởng chừng như đơn giản thường ngày của công việc. Tài liệu, hồ sơ, giấy tờ của anh luôn được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Đây có lẽ cũng là một tố chất vô cùng quý báu của một nhân viên kiểm nghiệm mà tôi cần học hỏi thêm ở anh.

Anh Quý đại diện phòng RD nhận giấy khen tập thể lao động tiên tiến trong buổi họp mặt đầu năm toàn cơ quan

Anh Quý đại diện phòng RD nhận giấy khen tập thể lao động tiên tiến trong buổi họp mặt đầu năm toàn cơ quan

Điều thứ hai, tôi học tập được ở anh là sự chững chạc, bình tĩnh và quyết đoán. Thành thật mà nói, tôi khá nóng nảy, hay chán nản và nhiều khi bỏ cuộc giữa chừng. Khi làm việc chung nhóm với anh, đôi lúc tôi nổi cáu khi thí nghiệm làm không ra, nản chí khi những lập luận ban đầu của mình đi vào ngõ cụt. Nhưng anh thì khác, một khi chưa giải quyết được vấn đề, anh thường bình tĩnh suy nghĩ, ghi chép, và tìm ra định hướng mới. Nói đi đôi với làm, anh thường bắt tay vào tìm cách khắc phục liền trước khi lý thuyết hóa vấn đề. Một từ cửa miệng mà anh hay cười nói với tôi đó là hai chữ “tịnh tâm”. Anh cho rằng, để có được những quyết định sáng suốt nhất, tôi cần phải bình tĩnh hơn, cần nhìn nhận vấn đề theo hướng đơn giản, tích cực hơn. Tuổi trẻ, nhiều khi còn suy nghĩ chưa thấu đáo, tôi cần “tĩnh” để “động”. Tĩnh không phải là thụ động, chỉ đơn giản là chậm lại một chút, để bước đi cho vững chắc hơn. Động không phải là hấp tấp, không phải là bộc phát mà động là để vững bước tiến về phía trước.

Với vai trò là tổ trưởng tổ công đoàn, anh luôn chăm lo sức khỏe, lắng nghe ý kiến của mọi người, đề xuất những yêu cầu chính đáng lên ban chấp hành công đoàn.

Không những giỏi chuyên môn, anh còn là một đoàn viên hoạt động rất năng nổ và nhiệt huyết. Là ủy viên Ban chấp hành Chi đoàn, anh luôn hoàn thành tốt những nhiệm vụ được giao. Còn nhớ, lúc tham gia công trình thanh niên: “phân loại rác thải tại nguồn”, anh thường xuyên ở lại đến bảy, tám giờ tối. Hết giờ làm việc, anh lại cần mẫn phụ giúp Chi đoàn lên kế hoạch, in ấn, thiết kế thùng rác.

Anh Nguyễn Hoàng Quý đang hoàn thiện công trình phân loại rác thải tại nguồn của Chi đoàn TTDVPTTN

Anh Nguyễn Hoàng Quý đang hoàn thiện công trình phân loại rác thải tại nguồn của
Chi đoàn TTDVPTTN

Tuy nhiên, cuộc sống không hoàn toàn mỉm cười với anh khi anh nhận được kết quả xét nghiệm mình bị tiểu đường. Nhiều người nói rằng, anh còn quá trẻ để mắc căn bệnh này. Tôi biết, thời gian đầu, anh cũng hoang mang và suy sụp tinh thần lắm. Dù cuộc sống của anh sẽ không được như những người bình thường khác, thay vì nghĩ tối nay ăn gì, anh phải nghĩ xem tối nay phải kiêng ăn gì. Nhưng tôi chỉ nhìn thấy được sự thất vọng đó trong một thời gian ngắn. Có lẽ, gia đình và lòng yêu nghề, yêu cuộc sống đã cho anh động lực và sự lạc quan. Trái lại với một số người, anh không những không nhìn nhận tiêu cực về cuộc sống mà còn yêu thương gia đình hơn, dành nhiều thời gian cho vợ và hai con trai bé bỏng của mình hơn, tích cực học tập và trau dồi bản thân nhiều hơn.

Qua câu chuyện này, tôi muốn dành tình cảm chân thành của mình cho anh Nguyễn Hoàng Quý, kiểm nghiệm viên phòng Nghiên cứu triển khai. Người đồng nghiệp mà tôi quý mến, người mà tôi nghĩ ở anh có nhiều đức tính đáng học hỏi, có nhiều quan điểm sống đáng tiếp thu. Trưởng thành hơn với màu áo xanh của ngôi nhà mới mang tên CASE. Tôi dần học được cách để cuộc sống của mình trở lên ý nghĩa hơn. Và tôi hy vọng, những dòng tâm sự của tôi cũng sẽ làm các bạn, những thanh niên trẻ tuổi giàu nhiệt huyết vững thêm lí tưởng sống đúng đắn của mình, chọn cho mình được những gương sáng để noi theo và phát huy đúng ý nghĩa của hai cụm từ “kế thừa phát huy – tre già măng mọc”.

Vũ Thị Như Quỳnh

Trung tâm Dịch vụ Phân tích Thí nghiệm TP.HCM